Câu nói hay về cối xay gió

Những bài thơ hay về gió, câu nói về gió ý nghĩa nhất? Câu nói hay về gió? Thơ về gió? Thơ về gió mùa? Thơ gió lạnh? Thơ gió heo mây? Thơ gió lạnh đầu mùa?
*

Gió là một hiện tượng tự nhiên mà trời tạo ra. Gió có thể mang lại cho chúng ta sự dịu nhẹ, mát mẻ, nhưng cũng có một số trường hợp gió làm cho chúng ta khó chịu như là: bụi bay vào mắt, gió lạnh, gió rét, … Gió giúp ích rất nhiều trong sinh hoạt hằng ngày cũng như phát triển đất nước như là: khô quần áo, cối xay gió, … Và bài viết này myphamdalat.com.vnrum sẽ đề cập vấn đề liên quan đến gió đó là Những bài thơ hay về gió, câu nói về gió
ý nghĩa nhất? Sau đây hãy cùng myphamdalat.com.vnrum tìm hiểu nhé.

Bạn đang xem: Câu nói hay về cối xay gió


Một dạo đám mây vàng ươmim lặng nhìn cây sim giàchờ em trên lối cát còn ủ kíntrái mãng cầu bỏ quênđâu đó thổi về mùi nước hoa lẫn vùng cỏ dạicây sim già suốt mùa nhớ hoaMiền trung của tôisợi cước giật mình con cánước trong nép mình trong vâymùa gió ngang tànggã hình rơm xé xác hù chimchiếc nón úp tả tơi ngày thơ ấungọn nắng không biết điều im lặngbọc lưỡi cày xới vãi cơn mưaôi miền của tôi…Nắng thật nắng mà mưa thật mưachẳng dối lòng mình rau đắngcây cầu đội mưa đã mấy đợt oằn lênđón bão xa lụt gầnmái nhà mưa phủ bao nămmà bước chân em nhẹ như bước látrái mãng cầu em để quên đâu đócho ta tìm dọc tuổi thơLàm sao nhổ hết bóng em trong cánh đồng ký ức?Chùm hạt mãng cầu lấp ló vỡ trong đêm…Đây là một bài thơ hay về gió phá hoại. Ở đây đang nói đến loại gió làm phá hoại mùa màng của người dân miền Trung. Tác giả miêu tả rất chi tiết và sâu sắc về miền Trung bị ảnh hưởng bởi những thiên tai hàng năm.​
Qua nương thơ gió thầm thìRằng: - không đằng ấy dễ gì hương đưaRõ ràng gió giỏi ghê chưaEm vun em xới muốt mùa chẳng ngoaNào đêm bóng nguyệt la đàTắm trăng hò hẹn cài hoa ước thềLại ngày mượt nắng pha lêDòng trôi êm ả chiều quê lặng lờẤy hình ảnh lắng vào thơCòn công lao biết bến bờ là đâuDặm tình qua mấy bể dâuGánh thương kĩu kịt ruột bầu râu tômĐi trong khói bụi đen ngòmMềm tay chăm chuốt mướt vòm thơ xanhNắng mưa dù mấy cũng đànhChưa lần gọi chút đòi anh đền bùThầm lòng cảm ngọn gió thuTiếng thơ từ trái tim mù vọng ra.Tác giả muốn mượn bài thơ để cảm ơn gió thu. Ngoài ra bài thơ này cũng là tình cảm của một người con trai dành cho một người con gái, tác giả đã rất sâu sắc khi mượn hình ảnh gió thu để truyền tải thông điệp đến nửa kia.​
Chiều nay ai khắc bóng trong mâyCho nhớ về nhau rót thật đầyKhóe mắt nụ cười em buổi đóMột lần uống trộm ngả nghiêng sayĐường xa cánh gió nào chưa mỏiChia lá tàn thu sắp cạn màuCó lũ chim chiều xao xác gọiThấm buồn khi chúng sắp xa nhau..Có phải sao trời em giấu cạnGóp vào trong mắt dõi tìm anhMà nghe có ánh trăng hờn giỗiKhi lén nhìn hôn lén dưới cành..Có ai quét lá mùa thu chếtĐể lót mây trời đón bước tiênĐể gót son em hờ hững bướcBuồn vương tơ mộng chẻ ưu phiền...Đây là một bài thơ tình về gió. Gió gợi cho người ta những kỷ niệm “buồn vương tơ mộng chẻ ưu phiền” cho thấy được gió về khiến cho người ta cảm thấy buồn, ưu phiền trong chuyện tình cảm và đặc biệt là người con trai trong bài thơ.​
Lộng Gió chiều nay gió lộng hơnBờ thương, sông Hương vỗ chập chờnMấy điệu nhạc buồn, buồn diệu vợiNhẹ buông, sương xuống nhuốm chiều hôm...Huế dẫu là Xuân vẫn âm thầmGiọt café đắng, vẳng dư âmThoảng chi trong khoảnh khắc đàn lặngNhói chút niềm đau kiếp sâm cầm...Là Huế, nên muôn đời cứ thếNhịp đời đi chậm, ngấm thê lương?Phải hồn sông núi - tình nhi nữĐến chừ vương mãi điệu buồn thương?Đây là một bài thơ về gió trên sông Hương ở Huế. Sông Hương là một dòng sông rất nổi tiếng ở Huế và nơi đây cảnh tình rất thơ mộng, do vậy mà sử dụng hình ảnh gió ở đây tác giả đang gợi tả nỗi “buồn thương” của con người nơi đây.​
Cơn gió ập đếnlục tìm sách của anhhàng trăm tên sách hiện về trong giây látgiá sách của anh bất chợt nghèo đicơn gió lướt qua chục nghìn trang cũcơn gió hỏi các chân trời mớimà anh thiếu nhiều.Cơn gió đi rồicòn ở lại những chồng sách lộn xộnanh bàng hoàng nhận racơn gió làm đảo điên anhnhững ý nghĩ không thể nào xếp gọndường như em xới cả đời anh.Cơn gió ơi!“Cơn gió” trong bài thơ này như là một cậu bé tinh nghịch, thích quậy phá và chỉ 2 câu thơ đầu tiên ta đã dễ dàng nhận ra điều đó. Nội dung bài thơ nói về cơn gió đến bất chợt và thổi vào tủ sách làm cho mọi thứ bị tung tóe đi.​
Đa tình chànggióvuốt ve mâyMâyđiệu làm duyên nét thẹn thùngRủ nhau trời đất bay cùngBện nhau xoắn xít thung dung phiêu bồngĐắm cơn say nét mặtmâyhồngHồn mê mẩn trời caogiólộngMây trao cho gió tình nồngĐể gió du lãng thiên bồng cõi mơTình phiêu quá khiến gió ngẩn ngơĐắm tình ái mây dạ thẫn thờBên nhau chìm đắm mộng mơLàm cho trời đất sững sờ đắm sayMây sung sướng ửng đỏ mặt màyGiólãng du lộng thổi mây bayMối tìnhmây gióthật hayKhiến cho trời đất đổi thay tháng ngày.Gió và mây là 2 hình ảnh gắn liền với nhau, được thể hiện qua câu thơ “rủ nhau trời đất bay cùng” cho ta thấy được 2 hình ảnh này luôn luôn gắn kết với nhau, cùng theo đó là mượn 2 hình ảnh gió và mây để chỉ về tình yêu đôi lứa.
*

Mâybay đi cũng bởi vì cơngióGió vôtìnhthổi mãi áng mây trôiTrong lặng thầmmây buồn lắm người ơi!Làm sao được bởi lòng đaugióthổiMâybay đi cả một đời chìm nổiChẳng nơi dừng khuất lối bóng càng xaNẻomâyqua con gió lạ vươn cànhXót thương mây một đời sương thấm lạnhMây bay đi để quên đời bất hạnhThuở hôm nào gió thoảng lúc tàn canhThuở ngày xưa mây bên gió dỗ dànhLời mật ngọt mong manh trôi theo gióMâybay đi lối về không dám ngỏRạn nứt lòng còn đó chẳng kịp tanMây bay rồi đờigiólúc mùa sangCầu hạnh phúc trên nẻo đườnggió thổi.Mây và gió là 2 hình ảnh rất quen thuộc với mỗi người, hình ảnh này luôn được gắn liền với nam và nữ, tức là tình yêu đôi lứa. Tác giả mượn hình ảnh gió và mây để nói về câu chuyện tình đang gặp trắc trở của mình.​
Có bao giờ ai hiểu Gió được đâuThân là Gió vốn u sầu lặng lẽTình thì nhiều nhưng đâu ai chia sẻThoảng qua đời mong để lại hương yêu.Gió cô đơn tìm những Áng Mây chiềuLời thề hẹn cũng nhiều như Biển rộngNhững Áng Mây mãi vui đùa bên sóngGió cuộn mình trong nỗi nhớ cô đơn.Giólại buồn phiêu dạt khắp muôn phươngTrăng soi sáng cũng cảm thương đờiGióLại bầu bạn trút tâm tình mở ngỏGióngỡ mìnhhạnh phúccó đầy tay.Khi bình minh thức giấcGióđâu hayTìm Trăng mãi suốt cả ngày chẳng gặpGió bơ vơ lại thu mình nằm khócNúi mủi lòng ôm ấpGióvào tim.Gió sinh ra trái tim vốn yếu mềmLuôn rung động trước các niềm vui mớiCó đôi lúcGiómột mình tự hỏiĐến khi nào thôi là Gió bay xa ?Những cuộc tình vội vã đến rồi quaTrái tim gió đã chai lì cảm xúcGió ao ước tìm tình yêu đích thựcNgười đời vô tình nghĩ Gió trăng hoa.Có nhiều đêmGiókhóc trong xót xaCó ai hiểu Gió cô đơn biết mấyNằm co ro giữa đêm khuya run rẩyGió lạnh buồn… có ai thấy cho không ?Sáng mai ra lại là Gió mênh môngCứ bay mãi không dừng chân một chỗHọ cứ bảo gió vô tình không nhớGió lạnh lòng… ai có biết cho không ?Tác giả mượn hình ảnh “gió” để diễn tả nỗi buồn của mình trong chuyện tình yêu. Câu thơ cho ta thấy rõ nét nhất sự đau khổ của tác giả đó là “có nhiều đêm gió khóc trong xót xa, có ai hiểu gió cô đơn biết mấy”, thể hiện sự cô đơn, đau buồn đến tột cùng của tác giả. ​
Cơn gió lả lơi bay quyệnCùngmâylưu luyến giữa trờiĐôi ta trao lời ước hẹnBên nhau trọn vẹn suốt đờiNụ hôn đầy vơi huyền ảoGió khẽ thầm bảo mây yêuNày em nàng kiều rất xạoCứ tưởng khờ khạo ít điềuAi ngờ cũng phiêu ra phếtNói thương đến chết mới thôiGió nghe hụt hơi thấm mệtỪ thì yêu hết cuộc đờiMâyơi mây ơi nhớ nhéGióluôn thăm ghé mây màKhúc tình thiết tha ru nhẹÊm đềm khe khẽ đậm đàHãy nhớ mãi là như vậyCùng nhau mây đấygióđâyNgàn đời gió hay tung tẩyNhưng là đưa đẩy tình mâySuốt kiếp khỏa khuây thế đóLà tình của gió và mâyLà tình củamây và gióTrọn đời chỉ gió yêu mây.Đây là một bài thơ hay về chuyện tình cảm đẹp giữa mây và gió. Rất hiếm những bài thơ mượn hình ảnh của gió và mây để nói đến một tình yêu đẹp. Bài thơ là hình ảnh của một cặp đôi đang rất hạnh phúc bên nhau và “nói thương đến chết mới thôi”.​
Gió đã thổi - Trời ơi gió thổihay em vừa lặng lẽ đến bên tôiChiếc khăn choàng mùa đông trong trẻo quáTrước cô đơn đang lấn núi mọc đồiVà em đến anh thầm tin như vậyVệt trăng ngòng ngoèo thổi cháy trong tôiTiếng núi vỡ - Trời ơi tiếng núi vỡĐang tan thành từng cặp lẻ đôiGió thổi đã làm cho tác giả thốt lên “trời ơi”, đây không phải là do gió thổi mà tác giả lại cảm thán như vậy, bởi vì “em vừa lặng lẽ đến bên tôi” cho nên tác giả mới bùi ngùi, xúc động. Một hình ảnh rất hay và đẹp mà tác giả đã mượn gió để nói lên tâm tư của mình.​
Trong gió hoa rơitrắng phơi ghềnh đánhư sóng liên hồibên đồi con suốingại ngần bước tôiBài thơ rất đơn giản, tựa đề “trong gió hoa rơi” đã đủ cho người đọc cảm được nội dung của bài thơ. Chỉ với cỏn vẹn 5 câu thơ tác giả đã miêu tả một hình ảnh gió làm cho hoa rơi và trắng ghềnh đá, chỉ với câu từ đơn giản và hình ảnh quan sát tự nhiên tác giả đã cho chúng ta một bài thơ hay về gió.​
Anh là gió, bay xa và mạnh,Là cây thông đứng thẳng đêm ngày.Anh là đại bàng đen cất cánh-Điều này không ai không hay.Người ta đoán anh gặp nhiều hạnh phúc.Cổ anh mang bùa thiêng, điềm lành...Sao hôm nay anh bắt em ngồi khócLặng lẽ bên mồ anh?Bài thơ là nỗi niềm, nỗi lòng, nỗi nhớ da diết của người phụ nữ gửi đến người yêu đã khuất của mình. So sánh hình ảnh chàng trai với gió bay phiêu lãng khắp chốn, khắp nơi. Hai câu thơ cuối cho ta thấy được nỗi xót xa và thương nhớ khôn nguôi của người con gái trong bài thơ.​
Hỡi giá nến hãy đừng sợ hãiTa sẽ để yên cô bạn nến cho ngườiTa chẳng có lỗi gì nếu nàng run rẩyKhi ta đến gần, chỉ đến gần thôiTa cần bấy nhiêu đúng như nàng đặt giáĐể được bùng lên một phút trong taCòn sau đó nếu như ngươi muốnHãy thắp lại đi lửa nến nhạt nhòaNhưng ta lại đến, ngông cuồng và quyến rũUống cạn linh hồn nàng - ngọn lửa nhỏ nhoiTa dửng dưng khi lòng vơi khao khátCứ mang ngọn nến đi tuỳ ý thích của ngườiBài thơ nói rằng: “Sống trong cuộc sống, chúng ta không nên nhút nhát, hèn yếu, luôn có niềm tin vững chắc, lòng dũng cảm và bản lĩnh phi thường vượt khó khăn. Khi gặp khó , mỗi người cần bình tĩnh để tìm ra cách giải quyết để từng bước vươt khó khăn, trở ngại và hơn tất cả cần nuôi dưỡng niềm tin chiến thắng, để chiến thắng chính bản thân mình. Đó là chiến thắng vinh quang nhất, chiến thắng những ngoại cảnh của cuộc sống”​
Trăm đường phố chọc trời cao thẳm mâyDễ quên sao cô hàng xén to tầnHoàng lan một thoáng, trăng còn ngátSợi tóc nào nào neo giữ tháng năm ?Văn nhân, tài tử đời sương khóiHồn lạc nơi nào giữa bán mua ?Ba mươi sáu phố phường tìm hỏi mãiBỗng gặp anh trong gió đầu mùa !Bài thơ “bao giờ lại gió đầu mùa” mang môt ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Nó là bài học quý báu, bức tranh thông điệp dành cho tất cả mọi người hay buông xuôi thiếu ý chí , nghi lực. Khuyên chúng ta cần phải dũng cảm vượt qua khó khăn.​
Xé một miếng lá chuốivấn một chiếc kèn nhỏ và thổihãy tỏ bày với cảm xúc của nắng và giótrên cành tiếng chim làm tổ trong mùi hương hoa láđốt một điếu thuốc nơi cuối con hẻmhãy giữ một chút ấm áp trên môigiữ cho lòng mình nhẹ nhõm như khóibầu trời và ánh sángđôi mắt dõi về nơi xa títnhững tảng đá trong tim hốt nhiên biến thành những đám mây bềnh bồngcon chó sủa con mèo kêucon gà mái vàng cục tácđứa trẻ bi bô nhà hàng xómhãy giữ nguyên những âm thanh quen thuộc ấynhư giữ nguyên những giọt sữa trên đầu vú chực trào ranhư mạch suối của rừnglật trang cũgió tung nắng mới trên từng con chữtừng con chữ sắp hình của tuổinhững tuổi buồn những tuổi vui những tuổi hậnbay lênvới gió.Gió đâu chỉ đơn thuần là luồng không khí thổi từ nơi này đến nơi khác. Gió cũng hữu hình, gió cũng có xúc cảm, và nhiều hơn thế.... Gió xuân mang đến sức sống mới, niềm vui mới và ta lại cảm thấy hồi hộp mỗi khi đón nhận cái se lạnh của Gió xuân, đón nhận những điều mới mẻ sắp đến. Nếu nàng Gió xuân nhẹ nhàng và thiết tha thì chàng Gió hạ lại tinh nghịch và đôi chút nóng tính.
*

Bắt con gió lênTìm người cuối phốÔm bình ngọc úaGiam nửa mảnh tìnhBắt con gió lênTìm nụ cười xinhNằm sâu đáy giếngNửa mảnh trời luBắt con gió lênTìm cửa thiên thuGiăng mắc mây mùChân người lạc bướcBắt con gió lênTìm sương pha nướcTách trà lở bướcĐau nửa vầng thơBắt con gió lênTìm lời hẹn ướcVuồt làn tóc mượtRun rẩy bàn chânBắt con gió lênTìm những bâng khuângNằm trong đáy mằtMột ánh trăng vờnBắt con gió lênTìm trong lịch sửBóng người thao thứcNuốt những vần saoBắt con gió lênTìm niềm sáng tạoGiữa bao hư ảoLẫn một niềm đauBắt con gió lênTìm ánh đèn màuEm nằm đâu đóVỡ cánh hoa nâu...​
Ông thương bé làm cho con diều giấyChiều xanh trong, bé hớn hở ra đồngGió không lên... diều làm sao cất cánhMong gió nhiều gió có biết hay không?Trời nóng bức bé say nồng giấc ngủThương tay bà phe phẩy quạt không ngừngÔi! Chẳng hiểu sao? mà gió lại ngừngGió tệ lắm làm tay bà tê mỏiMẹ cặm cụi dưới nắng hè chang chóiMệt khờ người gặt lúa giữa đồng quêGió mạnh lên cho mồ hôi mẹ ráoVà quạt giùm cho sạch lúa mẹ gieo.​
Lá ngô lay ở bờ sôngBờ sông vẫn gióNgười không thấy vềXin người hãy trở về quêMột lần cuối... một lần về cuối thôiVề thương lại bến sông trôiVề buồn lại đã một thời tóc xanhLệ xin giọt cuối để dànhTrên phần mộ mẹ vương hình bóng chaCây cau cũ, giại hiên nhàCòn nghe gió thổi sông xa một lầnCon xin ngắn lại đường gầnMột lần... rồi mẹ hãy dần dần đi.​
Một nghìn cánh tay gió ve vuốt yêu emMột nghìn ánh mắt kim cương vào hồn múa rỡnEm yêu ơi,Có chi điều tuyệt diệu ở thế gian?Ngoài đôi ta đan nhau bằng tơ tưởngBằng mùa xuân kết hoa hồng hương kéo lưới si mêCánh tay gió vẫn vỗ về em yên tĩnhRu từng cơn ngủ của thiên thầnNgày biết em anh không thèm xem tranh thuỷ mặcChẳng sơn dầu, chẳng mĩ nữ tốn côngThần hồn anh hoá phép say sưaMát tất cả đời em mộng mịKìa, nghìn cây rung rinh theo tay gió!Đang thèm thuồng bắt cặp cành đôiTa thế nhé còn trăm năm muối mặnNếm thêm gừng cho thêm hiểu nết thuỷ chung.​
Đã lâu.tôi vẫn nhớ hoàichiều ấy,bầu trời ẫm ướtmàu bằng lăng cuối ngày tím rịmnhững cánh hoa mỏng manh buồn nẫu rơi trên tóc,trên vai,rơi cả trên tuổi thanh xuânđã chờ đợirồi chóng phai của mình.Kể lại chuyệnai cũng trách tôi nhận phần thua thiệt.Đến tận bây giờkhông hiểu saotôi vẫn mãi miết đi tìmdù "gió" đã xa lắc tận cõi nào...
*

Chuyện kể rằng lá rất yêu câyNên mỗi ngày đều thì thầm nhung nhớKể cho cây nghe chuyện buồn vui muôn thuởHát cho cây nghe khúc hát yêu thươngVì yêu cây nên chẳng muốn rời câyDù ngoài kia mặt trời đang tỏa nắngBướm tung tăng vờn cùng làn mây trắngChim hòa ca ríu rít bên hoaLá thầm nhủ :" Mình sẽ chẳng rời câyVì rời cây, cây sẽ buồn nhiều lắm."Lá yêu cây nên mỗi ngày vẫn ngắmDáng đứng cây - dáng đứng lạnh lùng.Chẳng hiểu cây có biết hay không?Lời thì thầm mỗi ngày của láMà sao cây vẫn im lặng quáĐể lá buồn là khóc theo mưaRồi một ngày gió chợt ghé quaThấy nước mắt lăn dài trên láKhẽ đưa tay ngăn dòng lệ đang ứaGió hôn lên má lá ngại ngùngLá giật mình cũng bởi không hayTự khi nào gió kề bên láGió với lá sao ân cần quáChẳng như cây, cây mãi hững hờGió biết là lá sẽ chẳng rời câyVì lá vẫn yêu cây nhiều như thếNhưng trái tim chưa một lần suy biếnVì gió yêu nên gió sẽ đợi chờLá mỗi ngày vẫn đợi chờ câyLời yêu thương mà cây vẫn giấuSao cây vẫn không một lần hiểu thấuLá yêu thương nên lá u sầuRồi một ngày lá cũng rời xa câyVì gió kia mang theo lời hẹn ướcLá theo gió bay về nơi mong ướcPhương trời xa không có ưu phiềnLá đi rồi còn lại một mình câyCây đứng khóc bơ vơ trong tiếc nhớLá đâu biết cây vẫn dành cho láMột tình yêu không thể nói bằng lờiVì yêu lá cây mỗi ngày tái sinhĐem nắng ấm về sưởi trên cành láGom nhựa sống từ mạch đất cằn cỗiTuôn yêu thương trên cánh lá tràn đầyRồi một ngày lá có về thăm?Cây năm xưa đã từng bên láLá theo gió mà lòng vẫn nhắcYêu thương xưa không thể phai mờLá ngày càng héo úa tàn phaiBởi nhớ thương cây chẳng một ngày dừng lạiGió cũng biết nên càng đau gấp bộiBiến mình thành cơn gió heo mayChuyện kể rằng lá, gió và câyLá rời cây là vì sao thế ?Vì cây không yêu nhiều như lá muốnHay là vì bởi gió cuốn đi?Chuyện kể rằng vì lá rời câyNên mùa thu bắt đầu từ độ ấyGió vấn vương, mang nỗi buồn nhớ láNên thu về ta thấy gió heo may​
Nếu một ngày anh chạy đến hỏi em:Muốn làm Cây hay thích là Lá, Gió?Nếu em đến bên tai anh nói nhỏ:"Em muốn làm Cây" thì không phải đâu anh!Chẳng Cây nào sẽ mãi mãi tươi xanhVà chẳng Cây nào chịu vươn mình giữ LáCây yêu Lá bằng 1 tình yêu ích kỉ quáNên có bao giờ dám đối diện với tình cảm của mình đâuVậy lẽ nào em lại thích làm Cây???Nếu một lần anh khẽ hỏi emRằng: Em thích được là gì giữa Lá, Cây và Gió?Nếu em nói "em thích làm chiếc Lá"Thì anh ạ, không phải thế đâu anh!Chiếc Lá nào rồi cũng phải lìa cànhDù nó còn yêu Cây nhiều, nhiều lắmNhưng đó cũng chỉ là 1 tình yêu thầm lặngLá ko đủ tự tin giật hạnh phúc về mình.Vậy thì em có nên làm chiếc lá???Nếu tình cờ anh bước đến hỏi em:"Muốn làm gì? Gió, Cây hay là Lá?"Em trả lời "thích làm Gió anh ạ"Thì xin đừng tin em!Vì sao ư? Anh thử nghĩ mà xemGió cuốn Lá lìa khỏi cành Cây ấyDù Gió có Lá bên mình thật đấyNhưng suốt đời chỉ làm chiếc bóng của CâyVậy thì em muốn là Gió làm chi?Nếu một ngày, một ngày nào đóEm nói với anh: Em muốn được làm MưaAnh ko tin? Sợ lại bị "mắc lừa"?Nhưng anh à, lần này là sự thật!Em muốn mình là cơn Mưa giữa trưa hè nắng gắtĐể làm dịu mát CâyĐể tươi thêm chiếc LáVà hơn hết là được cùng Gió sóng đôiGió về như mưa tớiLá dậy như lá điÀo ào tiếng sóng vỗKhông gian có việc gì?Gió, gió thổi rào ràoTrăng, trăng lay chấp chớiTrời tròn như buồm căngTất cả lên đường mớiHồn ta cánh rộng mởĐôi bên gió thổi vàoNghĩ những điều hớn hởNhư trời cao, cao, cao...​
Gió xuân lay chỗ anh ngồiNhớ sao là nhớnụ cười của emDư hươngcòn đọng bên thềmNàng xuân khơi dậymột miền nhớ nhungNhớ người trong cõi mông lungTóc tơ rơi rớtmột vùng chiêm baoGió vềcho nhớ lao xaoEm ơicó sợi gió nào của em?​
Ầu ơ ru mãi ngàn nămChiều chiều cơn gió về thăm tóc dàiNhặt thương nhớ đọng bờ vaiGỡ buồn rối tóc, gió cài lời ruNhẹ nhàng như lá mùa thuVẩn vơ như nỗi ưu tư mây chiều... Trước khi về chốn cô liêuGió còn đánh cắp thật nhiều hương mơMang về ướp mấy vần thơĐể rồi gió lại vu vơ mỗi chiều​
Gió bạn với cây tự buổi nào ,Gió về cây lại ngất ngư chao .Gió đi cây sẽ im lìm đứng,Như kẻ lỡ làng dạ khát khao .Như người thục nữ đợi tình quân,Kẻ ở phương xa kẻ ở gần .Vò võ tin nhau ngày trở lại ,Anh hùng hội ngộ với giai nhân .Sáng nay gió hẹn với cây về,Hôn nhẹ làm cây bật tiếng ve .Lắt lẻo cành xuân hồi hộp thở,Say sưa ân ái dưới trưa hè .Gió hãy cùng cây thêm chén nữa,Đôi mình chếnh choáng ngả nghiêng say .Nhưng đừng thêm nữa , vì thêm nữa,Cây đổ đi rồi, gió với ai ?​
Gió trốn mây về tận nẻo xaTìm thăm hình bóng chốn quê nhàTa nghe trong gió sầu tê táiCó phải em buồn gió xót xa..?Em nhắn gì không.? Hởi gió ơi..!Mà sao gió lặng, mãi im lời..Sao không nhắn lại lời em nói..?Về với mây trời gió thảnh thơi !Em trách gì ta xin cứ bảo..!Ta nghe trong gió nhớ dâng đầyVà bao hờn dỗi vờn quanh gióLàm úa lá vàng, nát cỏ cây…Ta biết nói gì đây hởi gió..?Trùng dương rẽ sóng biệt đôi bờMai này nếu gió về thăm lại…Xin hãy trao nàng những ước mơ..!​
Chiều trên biển vắng thênh thangCon sóng lạc loài mênh mang nhớ gióNhớ đôi chân em nho nhỏVề nơi bên ấy có nhớ ngày quaBãi cát vàng chiều hoàng hôn xuốngSóng cô độc thoi thóp vỗ từng cơnKhông có gió sóng vô hồn vô sứcGió đi rồi sóng vẫn mực đợi trôngSóng và gió xưa tuy hai mà môtSóng dập dồn rung động lúc gió sangGió nhẹ nhàng thoánh đi rồi thoáng đếnSóng một mình trên bến vắng ngày xưaGió đi rồi chỉ còn lại mỗi sóngVẫn đợi chờ vẫn mong ngóng ngày đêmDẫu biết đó là kỷ niệm êm đềmĐã mãi mãi theo gió về bên ấy.Bãi cát vàng chiều hoàng hôn ngày xưaNơi hai đứa đã một thời xây đắpTay trong tay, tim ta chung nhịp đậpMôi tìm môi chung hơi thở thiên đường.Bãi cát vàng chiều hoàng hôn ngày nayAnh một mình lang thang theo bước củCố tim về những kỷ niệm âm dưHoàng hôn đã qua, chỉ còn tối mịt mù...​
Ngày hôm qua trôi qua nhanh nhanhLòng chơi vơi đi tìm mây trắngGiữa mùa mưa đơn côi vắng lặngLòng mênh mang chỉ nhớ thương ngườiMây về đâu, gió kiếm muôn nơiĐể gửi gắm muôn lời nhung nhớNghe lạnh buốt từng hơi gió thởChợt rùng mình xao nhẹ nhành câyƯớc một ngày gió lại thấy mâyTa sẽ dệt nên ngày hạnh phúcCùng phiêu du qua bao vùng đấtGiữa thênh thanh góc biển chân trờiBiết bao giờ, mây ơi mây ơiGió nhớ lắm một thời đã mấtGió yêu mây, tình yêu chân thậtNay chỉ còn ghép nhặt hư vô…Gió lặng buồn đi giữa mùa mưaSao mây cứ vô tình đến thếMây về đâu tan vào lặng lẽTheo nước kia đi nơi nàoTháng ngày qua như giấc chiêm baoƯơm trong gió ngọt ngào say đắmGió sẽ đợi đến mùa đẹp nắngMây trở về sưởi ấm tình yêu…Dẫu hợp tan luân lý cũng nhiềuDẫu phiêu diêu nhưng là vĩnh cửu!
*

Câu nói về gió 29
: Em như cơn gió phiêu du chẳng ai tìm kiếm nhưng lắm những kẻ đợi chờ, bao giờ em về; bao giờ em quay trở lại? Không ai biết, chỉ biết em còn lang thang mơ về nơi nào xa lắm. Sau những nụ cười, đằng sau ánh mắt tinh khôi kia chừng như còn kiếm tìm nỗi đau sau những phương xa, tim hoài viễn du mơ mộng nơi đâunhưng mãi ấp ủ tình đầu nghĩa cũ. Bao giờ em mới quên đi?Câu nói hay về gió 30: Em nói anh nghe về những sườn đồi bình minh rộn tiếng chim ca, về những hạt sương đọng trên ngọn cỏ. Những áng mây bãng lãng nhẹ nhàng, nhữnghoàng hôncô đơndiệu vợi, những cánh diều, những tiếng tiêu… nhưng khi nào em mới kể anh nghe về điều gì ẩn chứa sau mỗi bước chân? Em cứ như loài giótháng baấm áp mà vô tình đến lạ, những cơn gió lang thang chờ hoa và nắng gieo tình lên mắt…Câu nói hay về gió 31: Cho tới khi có ai đó bước đến và trao cho emmùa xuân, anh có thể sẽ chẳng còn nhận ra em nữa. Một ngày nào đó trên những con đường thiếu dấu chân em, những vầng mây không còn màu xanh của mắt, gió không còn cất tiếng ru êm của buổi tình đầu. Một ngày nào đó, em sẽ ước rằng mình được quay về thời xưa, thời vẫn còn vấn vương chút nhớ ban sơ, thời sẽ không bao giờ có thể còn tìm lại được, không một ai cho em cơ hội nữa, ngay cả chính em.Câu nói hay về gió 32: Chiều nay nắng vẫn trong xanh, trên caogióvẫn ngọt lành, hạ nơi đây chỉ thoáng qua với mớ ký ức bùng nhùng thôi còn đậm vị. Mặt khác, đôi lúc lòng còn thấy lạnh, lạnh khi nhớ tớimột thờitháng sáuchưa hẳn đã vào thu, một thời mà tháng sáu vẫn còn rực cháy lên những khoảng trời nô nức gió…Câu nói tình yêu về gió 33: Vẫn còn đâymưarào bất chợt; vẫn dịu dàng sắc thắm mênh mang; vẫn những loài gió lang thang cợt đùa trên mấy tàng cây xao xác lá. Ấy vậy mà nơi chốnthân quen bây giờ xa lạ, thiếu điều gì hay vắng mất người nào? Ai biết, bao năm qua tháng sáu đón ta về lại nơi này, chờ đợi điều gì, tháng sáu chưa bao giờ kể.Câu nói tình yêu về gió 34: Vì sao con đường nhỏ bé này mỗi lúc đợi chờ bỗng hóa quá mênh mông? Vì đâu giờ đây ta không thể đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc xanh nồng nàn như gió biếc, vì sao ta lại không thể gọi tên, không thể chạm khẽ lên nụ cười giòn tan của một thời thơ dại nữa? Thời gian!Câu nói tình yêu về gió 35: Người thôi nép vào ta khi bóng mùa về, cho chênh vênh những vầng mây trắng. Người thôi ngả đầu vào ta những trong những đêm giông tố trở mình, cho chơ vơ giọt cà phê đắng. Ngày tháng nơi này vẫn nhuốm đầy ánh tím của những vần thơ dẫu ngôn từ chẳng còn cảm xúc, vànhững cơn gió hoang vuvẫn đưa tình về viễn phố với nỗi lạc loài thênh thang bất tận.

Xem thêm: Rose Blackpink Thông Tin Profile Ca Sĩ Rosé (Blackpink), Rosé (Ca Sĩ)

Câu nói về gió 36: Trong cái lạnh của những đợtgió cuối mùa, lơ lửng đầu trăng lànhững tiếng thở than nặng nề của sương khuya rơi trên phiến lá, chiều rồihoàng hôn gió trở, liệu chốc nữa nàng mưa đa mang có ghé ngang đây?Câu nói về gió 37: Như gió với mây cứ mãi vờn đùa; như đêm với ngày cứ mãi đuổi nhau nhưng tất cả chỉ là thoáng chốc.Có những thứ sinh ra đã là của nhau nhưng chẳng thể bên nhau cho đầy tíc tắc, âu là duyên phận. Đôi khi chưa kịp nhận ra ta đã thương nhau thì áo yêu đương đã bạc mất màu.Câu nói về gió 38: Có ai nói rằng em ấm áp chưa? Với chiếc áo phong sương và làn tócgió? Với đáy mắt vợi buồn, với lời ca ảm đạm? Và, với cả những nỗi niềm chưa kể cho ai, với nhữngđêmdài dằng dặc nuối nấng bao nhiêu bàn chân đi lạc, chắc hẳn là chưa, em nhỉ? Ta hiểu mà…Câu nói về gió 39: Em đến, ta bỗng yêumùa đôngrất lạ. Ta thích cảm giác từng cơn gió lạnh rợn người ùa vào vạt áo, tay run run mồi thuốc dạo phố vào mỗi buổi chiều. Em đến, ta yên bình, vui vẻ, phố cũng lặng lẽ và yên ả hơn, không ồn ào như trước.Câu nói về gió 40: Lối vắng chòng chành giấc mộng yêu đương, gió đông sang rải khắp phố phường,tháng 12ngập ngừng theo những bước chân lạc nhịp…Khói thuốcđêm nay bận cõng những tâm tư nên phải chối từ lời mời của gió, nhờ vậy mà những nỗi niềm đã hóa thành thơ.Câu nói về gió 41: Chắc đã là không của riêng ai,tháng mười mộtghé qua với những con gió héo hon rụng giữa lòng em vàHuế. Tôi đã hẹn bao mùa quỳ rợp lối về, nay đâu đó trên những con ngõ nơi tôi không biết dã quỳ đã nở hay chưa? Không biết có vàng tươi và nhớ chăng một lời hứa cũ?
Câu nói về gió 42:
Thực tình chẳng muốn vậy đâu, có trách thì phải tráchtháng 11sang làm con người ta lạnh lòng nhiều quá, trách những cơn giótháng 11 kia sao cứ về đây cuốn hết kỷ niệm phai màu…Câu nói hay về gió 43: Phố vẫn mơ màng giấc ngủ đầu đông. Em ơi, gió ngọt lịm và trời xanh trong, rất lạ! Gió hát trên những nhành cây không lá, để tôi kể em nghe về một thành phố ven sông khắc khoải giao mùa, nhưng yên ả, giọt nắng hồng ngập ngừng tìm về đôi mắt xanh xanh…Câu nói hay về gió 44: Tôi không yêumùa đôngvới những cơn gió lạnh đến tái tê, tôi cũng nào yêu mùa đông với cái rét buốt hằngđêmlàm người khó ngủ. Tôi yêu mùa đông vì khi ấy, một chút bâng khuâng cũng thấy ấm lòng quá đỗi!Câu nói hay về gió 45: Tôi ngồi đây, những cơn gió tháng 11 về ru hồn tôi say mèm với những ký ức chẳng còn rõ nét hay tôi đang say vì một người nào khác? Tôi không biết, chỉ biết rằng hôm nay lòng lại thấy nhớ một người, một người xa lạ.Câu nói hay về gió 46: Những cơn gió chớm đông nồng đậmhương quỳ năm xưa cố gắng len vào trong tôi một sớm tinh mơ, lạnh lẽo. Tôi bất chợt bật cười khi hình dung ra một nụ cười dễ mến, tôi điên chăng? Có lẽ! Phố độ này chậm thật, chậm như chính những tư tình còn bám víu trôi theo ngàn gió, chẳng chịu ngủ yên trong giấc nồng say một thuở xa xôi.Câu nói hay về gió 47: Những cơn gió chớm đôngcứ mải miết đuổi nhau mà vô tình đem mùa rải đầy lối phố. Huế đợt nàymưanhiều, tiết lạnh, cà phê một sớm đầu mùa, vài hơi thuốc lá, tôi giật mình nhận ra mình sao khờ quá. Cứ chờ gì, đợi gì và hi vọng gì trong những cơngióvừa qua!?Câu nói hay về gió 48: Gió độ này chẳng lạnh đến xót xa, cái lạnhtháng mườimộthình như chẳng đủ ảm đạm để con người ta phảivấn vương một người nào khác.Câu nói hay về gió 49: Những cơn gió lạnh tìm thấy nhau để rồi hóa thành cơn gió lạnh lùng hơn nữa. Bằng cách nào đó mà không ai biết, họ tìm thấy nhau giữa bộn bềcuộc sốngnày và bắt đầu bằng những mảnh vỡ của đời mình, những cảm thông đặc biệt. Nhưng chuyến tàu ấy sớm phải dừng thôi, nó bị lạc, lạc giữa mớ rối ren của những kẻ cô đơn đang lạnh lòng khi mùa gió tới.Câu nói hay về gió 50: Đôi khi tôi cứ tưởng mình là cơn gió, hoang hoải; mơ hồ, lang thang và buồn bã. Đôi khi tôi cứ ngỡ mình là xứ Huế, cứ vô tư đón những đợt lạnh về mà khiến người ta thấy mìnhbình yênđến lạ. Chà, không biết tại Huế buồn nên tôi mới buồn theo, hay rằng tại hồn người quá ưu tư mà những mảnh tường kia cũng hóa thành cảm xúc…