NHỮNG CÂU NÓI HAY VỀ TÍNH TỰ PHỤ

Nếu bạn quen với những người giỏi thật sự, giầu thật sự họ sẽ rất ít khi khoe khoang hay thể hiện gì mà ngược lại họ rất khiêm tốn và điềm đạm. Mặc dù thế nếu xét về xã hội hiện tại vì việc khoe khoang thể hiện lại có ích trong nhiều trường hợp, người khác sẽ ái mộ bạn và bạn cũng có thể có nhiều cơ hội trong làm ăn. Mặc hạn chế là việc khoe khoang có thể làm bạn gặp những rắc rối khá nghiêm trọng. Những câu ca dao tục ngữ về sự khoe khoang, kiêu ngạo đặc sắc nhất

Trong cuộc sống của chúng ta ai cũng có một phẩm chất tốt đẹp cho riêng mình, mỗi phẩm chất là một đặc trưng, một đặc điểm riêng biệt. tuy nhiên những phẩm chất có những phẩm chất đẹp, có những phẩm chất là những phẩm chất xấu. những phẩm chất tốt đẹp luon được mọi người tôn trọng, kính nể và yêu thương. Những phẩm chất xấu luôn bị mọi người xa lánh, khinh bỉ và bị coi thường trong cuộc sống. một trong những phẩm chất xấu luôn bị mọi người coi thường đó là sự khoe khoang, kiêu ngạo.

Bạn đang xem: Những câu nói hay về tính tự phụ

Khoe khoang, kiêu ngạo là một tật xấu trong xã hội, sự khoe khoang, kiêu ngạo đôi khi chính đáng nhưng đôi khi cũng là tác hại. sự kiêu ngạo, khoe khoang khi chúng ta không biết gì thì đó là sự sai lầm, còn những gì chúng ta có đúng như thế thì cũng nên ở mức vừa phải. trong xã hội này không ai thích những người khoe khoang, kiêu ngạo, và những người như thế thì sẽ không có bạn tốt. để hiểu rõ về khoe khoang và kiêu ngạo chúng ta đi tìm hiểu về những câu ca dao tục ngữ về sự khoe khoang, kiêu ngạo.


*

khoe khoang720×453 25.3 KB
Có rất nhiều có tính cách thích khoe khoang thể hiện cho người khác những gì mình có và luôn muốn hơn người khác trong nhiều mặt khác nhau

Ca dao tục ngữ về sự khoe khoang, kiêu ngạo:

Cau 1:

Chiều chiều mượn ngựa đi đuaMượn ba chú lính đưa cô tôi vềĐưa về tới chợ Tầm VuMua một cây dù che nắng che mưa.

Những người có tính khoe khoang, kiêu ngạo thường sẽ không thành công trong cuộc sống này. Những người như thế sẽ bị mọi người coi thường, xa lánh và không quan tâm.

Câu 2:

Con gà rừng tốt mã khoe lôngChẳng cho đi chọi, nhốt lồng làm chi!Thầy mẹ ơi con đã đến thìMười bảy mười tám chẳng cho đi lấy chồngBây giờ người có con đôngThấy chúng, thấy bạn cực lòng con thay!

Đây là một bài ca dao vui nói về con gà, sự khoe khoang những điểm mạnh của con gà là điều đúng đắn tại sao lại không cho khoe. Khoe khoang và kiêu ngạo phải đúng nơi đúng chỗ.

Câu 3:

Xuống bầu bắt ốc hái rauBắn bông, kéo vải tôi giàu hơn cô

Đây cũng là câu ca dao vui nói về sự khoe khoang nhưng là khoe khoang hóm hỉnh, không ác ý. Để có được tiếng cười đùa trong câu ca dao tác giả đã sử dung sự khoe khoang nhưng ở mức độ.

Dưới đây tổng hợp những câu ca dao về sự khoe khoang, kiêu ngạo:

Văn hay chẳng nỡ đọc dài

Vừa mở đầu bài đã viết văn hay

Tuy anh nghèo dòng họ anh đông

Người giúp một đồng cũng đủ cưới em

Trèo lên cây khế nửa ngày

Ai làm chua xót lòng này khế ơi!

Khế chết khế lại mọc chồi

Để sung mọc nhĩ để hồi đeo hoa (*)

Đôi bên bác mẹ cùng già

Lấy anh hay chữ để mà cậy trong

Mùa hè cho chí mùa đông

Mùa nào áo ấy cho chồng đi thi

Hết gạo thiếp lại gánh đi

Hỏi thăm trường học vậy thì nơi nao

Hỏi thăm đến ngõ thì vào

Tay cắp thúng gạo miệng chào thưa anh

Trong thì mặc áo đào xanh

Ngoài thì bươm bướm bay quanh dập dìu

Ra đường võng lọng nghênh ngang

Về nhà hỏi vợ: “cám rang đâu mày ?”

Cám rang tôi để cối xay

Hễ chó ăn hết thì mày biết ông Khoe khoang

Quân cờ Đồng Cổ ra đi

Làm nên chiến thắng bất kỳ nơi đâu.

Nhún nhường quý trọng biết bao

Khoe khoang kiêu ngạo ai nào có ưa

Nhà tôi nghề giã nghề nông

Lặng thì tôm cá đầy trong đầy ngoài

Cá trắng cho chí cá khoai

Còn như cá lẹp, cá mai cũng nhiều.

Nhà em có nén vàng mười

Còn không hay đã có người bỏ câu

Nhà em thong thả chưa câu

Lạng vàng cao giá có câu thì vàọ

Thật vàng chẳng phải bán rao

Có mua thì vác tiền vào mà muạ

Nhà em cao hàng rào em kín

Nhà em tám, chín, mười từng

Con ong bay vô không lọt

Biểu con bướm đừng xôn xao

Anh về sắm lễ cho cao

Cậy mai dong cho giỏi

Mới bước vào nhà em

Ôi thôi quần tím, ống màu

Giây lưng mua chịu khoe giàu với ai

Nhà anh nhà gạch ba tòa

Tường bích xây gạch, nền nhà đá hoa

Nhà anh có ruộng năm sào

Một bờ ở giữa làm sao cho liền?

Muốn liền thì phá bờ đi

Mạ non cấy xuống làm chi chẳng liền!

Ngồi buồn may túi đựng trờiĐan xề, sẩy đá, giết voi xem giò,

Ngồi buồn lấy thước ra đo,

Đo từ núi Sở, Núi So, núi Thầy (*)

Lên trời, đo gió đo mây

Xuống sông đo nước, về đây đo người,

Đo người mười tám đôi mươi

Đo được một người vừa đẹp vừa xinh!

Nhà anh phúc thọ đời đời

Cha mẹ sinh hạ chín mười con trai

Cũng đều có đức có tài

Ai ai cũng xứng một đời tài hoa

Anh cả thì đỗ Thám Hoa

Anh Hai tiến sĩ anh ba tú tài

Anh Tư là quan tỉnh Đoài

Anh Năm dẹp giặc tỉnh ngoài tinh trong

Anh Sáu Tổng Đốc xứ Đông

Anh Bảy Án Sát ở trong Ninh Bình

Anh Tám Tùần Phủ Bắc Ninh

Anh Chín Tri Phủ Quảng Bình gần xa

Anh là em Út trong nhà

Anh đi kén vợ đường xa nước người

Thấy em đẹp nói đẹp cười

Đẹp người đẹp nết lại tươi răng vàng

Vậy nên anh gửi thơ sang

Bởi lòng anh quyết lấy nàng mà thôi

Nàng về kết bạn cùng ta

Ăn cá thay bánh, uống nước trà thay cơm.

Mình em nào nhẫn nào hoa

Hạt vàng đeo cổ, xe nhà nghênh ngang.

Một nhà có bốn chị em

Có tôi là út tôi thèm đi chơi

Cả gan may túi đựng trời

Đem nong sảy đá, giết voi xem ngà

Ngồi buồn đem thước đi do

Đo hết núi Sở, đo ra Chùa Thầy

Hỡi cô đội nón quai thao

Đi qua Thanh Liệt thì vào làng anh

Làng anh Tô Lịch trong xanh

Có nhiều vải, nhãn ngon lành em ăn.

Hỏi anh, anh bảo học trò

Sao em lại thấy cưỡi bò hôm qua

Em ơi, bò ấy bò nhà

Đứa ở đi khỏi anh ra thăm đồng

Nếu mai nên vợ, nên chồng

Anh lại đi học, em trông bò giùm.

Hỏi anh - anh nói học trò

Sao em lại thấy anh cỡi bò hôm qua ?

Em yêu bác mẹ cũng yêu

Gió đổ trăm chiều em uốn cũng ngay

Em có ba quan tiền em ngỡ là giàu

Thạch Sùng Vương Khải còn đâu đến giờ.

Trót sa cơ mới phải lụy cơ

Thuyền buôn lỡ chuyến lửng lơ đầu ghềnh.

Xem thêm: Địch Lệ Nhiệt Ba Và Dương Mịch, Địch Lệ Nhiệt Ba Vượt Qua Dương Mịch

Anh đã từng lên thác xuống ghềnh

Thuyền nan đã trải, thuyền mành thử chơị

Anh chơi khắp bốn phương trời

Cho trần biết mặt, cho đời biết tên.

Em ơi! chị bảo câu nầy

Nhất mặn là muối nhất cay là gừng

Nhất cao là núi Tam Từng

Chị còn đạp đổ nữa rừng cỏ may

Nhất đẹp là núi Sơn Tây

Chị còn chẳng tiếc nữa giây bìm bìm

Dây lưng bốn mối phủ phê,

Nón gò găng chạm chữ thả rê đi các làng.

Con gà rừng tốt mã khoe lông

Chẳng cho đi chọi, nhốt lồng làm chi!

Thầy mẹ ơi con đã đến thì

Mười bảy mười tám chẳng cho đi lấy chồng

Bây giờ người có con đông

Thấy chúng, thấy bạn cực lòng con thay!

Chán chi ba phủ Thừa Thiên

Thấy chàng có nghĩa ôm duyên đợi chờ

Chẳng ai đẹp bằng anh chồng tôi

Cái miệng cái môi, nhắm nha nhắm nhẩy

Hay vẽ, hay viết, hay cuốc hay phát

Làm thầy, làm thợ, việc làng việc xã,

Đủ cả mọi điều.

Chơi trăng từ thuở trăng tròn

Chơi hoa từ thuở hoa còn trên cây

Cái cần câu bằng trúc

Cái lưỡi câu bằng vàng

Anh sắm hộp mồi ngọc

Anh ném sang hàng rồng!

Bây giờ chưa biết vàng thau

Đời sau kính trọng người cao tu hành

Bánh này bánh lọc bánh trong

Ngoài tuy xám ủng trong lòng có nhân.

Ai ơi! xin chớ tần ngần,

Lòng son em vẫn giữ phần dẻo dang!

Bậu khoe nhan sắc bậu đắt chồng,

Qua không ế vợ bâu hòng bẻ bai.

Áo gấm đi đêmAnh trông thân thể tôi này

Có ăn có mặc nó bày ra đây

Anh là con trai Bắc Ninh

Cửa nhà sung túc sinh linh trên đời

Đá hoa anh để một nơi

Đá tảng anh để trên đời phô phang

Cái cột anh đúc bằng vàng

Trước cửa có bốn cây thông

Trước cửa có bốn cây thông

Đằng sau anh chạm sân rồng anh chơi

Nhà anh rước Phật trên trời

Bố mẹ anh đẻ được mười anh em

Chín anh thi đậu giải nguyên

Còn anh là Út cho nên ở nhà

Anh cả là quan thám hoa

Anh Hai quan trạng anh ba tú tài…

Anh có sừng trâu bạc

Tôi có gạc (có giác) trâu đen

Anh đây mục hạ vô nhân

Nghe em xuân sắc mười phân não nùng.

Xưa nay những gái má hồng,

Anh thề anh có thèm trông đâu nào.

Lấy em đi trước cho hào,

Dù ngấm dù nguýt, dù sao một lòng.

Anh đây lục trí thần thông

Bẻ mây đón gió, bắt rồng đi chơi

Ai về nhắn với bà cai

Giã gạo cho trắng, đến mai dâu về

Dâu về dâu chẳng về không

Ngựa ô đi trước, ngựa hồng đi sau

Ngựa ô đi tới vườn cau

Ngựa hồng chậm rãi đi sau vườn dừa.

Ai bì anh có tiền bồ

Anh đi anh lấy sáu cô một lần

Cô Hai buôn tảo bán tần,

Cô Ba đòi nợ chỗ gần chỗ xa,

Cô Tư dọn dẹp trong nhà,

Cô Năm sắc thuốc mẹ già cô trông

Cô Sáu trải chiếu giăng mùng,

Một mình cô Bảy nằm chung với chồng.

Ai chơi ta cũng chơi cùng

Chơi sen quân tử chơi tùng trượng phu

Ở đời ai có dại gì

Khúc sông eo hẹp phải tùy khúc sông.

Ơn chàng đã có lòng vì

Ngỏ lời phương tiện muốn bề tóc tơ

Nhân khi em ở lại nhà

Làm nghề canh cửi sớm khuya chuyên cần

Vốn riêng được một vài trăm

Đem đi buôn bán Đồng Xuân chợ này

Buôn hàng vải lụa bấy nay

Nhờ trời vốn lãi độ ngày ba trăm.

Ai đi xin đợi với cùng

Tôi còn sắm sửa cho chồng đi thi

Đại ngôn bất tàmĐắc thời đắc thế thì khôn

Sa cơ, rồng cũng như giun (tôm) khác nào

Sa cơ mới phải lụy Tào

Nhưng so tài sức thì nào kém ai

Ngựa hay chẳng quản đường dàiNược kiệu mới biết tài

Mặc dù khoe khoang là 1 tính xấu, tuy nhiên thực tế cuộc sống các bạn cũng không nên quá khiêm tốn 1 cách tự ti hay thu mình, vì như thế vô tình sẽ làm bạn có thể mất điê nhiều cơ hội có thể làm ăn hoặc cộng tác với những người khác.